Gần 450 container phế liệu vô chủ: Không có chuyện nhầm!

Thứ năm - 09/08/2018 19:57
Doanh nghiệp từ chối nhận gần 450 container phế liệu với lý do gửi nhầm
Loading...

Không nói nhầm được vì...
 

Mới đây, Chi cục Hải quan cửa khẩu cảng Sài Gòn khu vực 1 cho biết, Công ty TNHH MTV H. Q. C. H (huyện Cẩm Giàng, Hưng Yên), từ chối gần 450 container phế liệu nhựa; Công ty TNHH MTV Sản xuất Thương mại Dịch vụ XNK V.N (huyện Đức Hòa, Long An) cũng từ chối nhận 255 container phế liệu nhựa;

Công ty Môi trường Công Nghiệp M.P (tỉnh Bắc Ninh) cũng từ chối nhận 68 container phế liệu nhựa; một DN huyện Bến Cầu- Tây Ninh từ chối nhận 29 container phế liệu nhựa đã cập cảng nhiều tháng nay…

Sự việc đang khiến các cơ quan chức năng rơi vào thế khó, trả không được, xử phạt không trôi.

Những lý do được các doanh nghiệp này đưa ra là do người xuất hàng gửi nhầm hay không thuộc sở hữu của doanh nghiệp... Bình luận về việc này, ông Nguyễn Tương, Phó Tổng thư ký Hiệp hội Doanh nghiệp dịch vụ logistics Việt Nam (VLA) chỉ ra những điểm không thỏa đáng.

dn tu choi nhan gan 450 container phe lieuxu ly khong kho 9759263

Tình trạng ùn ứ container rác đang ở mức báo động. Ảnh: Dân trí


Ông Nguyễn Tương khẳng định, giải thích của doanh nghiệp là vô lý, khó chấp nhận vì theo yêu cầu xuất nhập khẩu, bốc dỡ hàng hóa, hàng chỉ được xếp lên tàu khi có được yêu cầu từ phía bên xuất đi.

Sau khi xếp hàng lên tàu, người xuất đi sẽ phát hành một vận đơn, trên vận đơn đó có ghi rõ ràng người xuất hàng đi là ai, người nhận hàng ở Việt Nam là ai, mặt hàng xuất đi là mặt hàng gì.

"Không thể nói rằng người xuất hàng gửi nhầm cho doanh nghiệp Việt được. Kể cả trong trường hợp số hàng hóa đó được gửi nhầm, bản thân doanh nghiệp Việt phải từ chối ngay khi tàu cập cảng, không xác nhận, thanh toán tiền bến bãi cho bốc dỡ hàng hóa lên cảng, tại sao doanh nghiệp không làm việc này?

Tại sao doanh nghiệp để hàng bốc dỡ lên cảng rồi, khi Hải quan kiểm tra, yêu cầu đến làm việc doanh nghiệp mới từ chối, lấy lý do gửi nhầm?

Hơn nữa, trong suốt quá trình vận chuyển hàng hóa, chỉ cần hàng rời cảng xuất đi là doanh nghiệp đã phải trả tiền, vì thế, không có lý do gì để nói rằng hàng gửi nhầm được.

Còn trong trường hợp, doanh nghiệp đứng ra nhận làm "chân gỗ", nhập phế liệu để tạm nhập tái xuất thì doanh nghiệp cũng phải làm thủ tục, trường hợp này cũng không có lý do giải thích gửi nhầm.

Tôi cho rằng rất khó để xảy ra hiện tượng gửi nhầm hàng. Đó chỉ là trường hợp hãn hữu, bởi lẽ, nếu doanh nghiệp không thanh toán tiền kho bãi, hàng hóa sẽ không được bốc lên cảng. Trong trường hợp này, doanh nghiệp không từ chối từ đầu, hàng hóa vẫn được bốc dỡ lên cảng thì không có lý do gì để giải thích là gửi nhầm được.

Còn trường hợp, doanh nghiệp không thanh toán tiền kho bãi mà vẫn cho bốc dỡ hàng hóa thì phải xem lại phía cảng và phía cơ quan Hải quan.

Đây là trách nhiệm của doanh nghiệp, doanh nghiệp phải giải thích được rõ ràng vấn đề này. Nếu không giải thích được rõ ràng, chúng ta có quyền nghi ngờ mục đích không minh bạch, không rõ ràng, hoặc có yếu tố tiêu cực, tham nhũng của cả phía doanh nghiệp cũng như phía cơ quan quản lý nhà nước", ông Tương đặt vấn đề.

Với các trường hợp trên, ông Nguyễn Tương cho rằng các cơ quan quản lý chỉ cần căn cứ theo vận đơn để xử lý.

Một là, trên vận đơn có nói rõ tên doanh nghiệp nhận hàng, doanh nghiệp phải có trách nhiệm nhận số hàng trên và chuyển hàng ra khỏi cảng. Nếu doanh nghiệp không nhận hàng, không chuyển ra khỏi cảng, doanh nghiệp phải chịu bồi thường hoàn toàn thiệt hại cho cảng.

Hai là, trong trường hợp đây là hàng kém chất lượng, không được phép nhập, doanh nghiệp phải làm thủ tục chuyển hàng ra khỏi cảng để xuất đi. Tuy nhiên, đã là hàng buôn lậu, không xuất được, doanh nghiệp phải tự chịu trách nhiệm.

Cả hai trường hợp nói trên, sau khi buộc doanh nghiệp phải chịu trách nhiêm cũng cần phải xử lý thật nghiêm đối với những doanh nghiệp làm ăn gian dối, thiếu nghiêm túc để răn đe.

Ba là, nếu quá 90 ngày không có người nhận, các cơ quan chức năng lập tức thực hiện bán đấu giá, thu hồi tiền bù đắp thiệt hại cho cảng.

Tuy nhiên, câu chuyện còn nằm ở chất lượng rác thải nhập khẩu. Nếu rác phế liệu đã không thể xuất được thì dù có bán thanh lý cũng không thu được bao nhiêu tiền. Như vậy, thiệt thòi cuối cùng chỉ là phía nhà nước và các cảng biển.
 

Kiểm soát từ khâu cấp phép
 

Thực tế, câu chuyện nhập rác phế liệu thời gian qua khiến nhiều cảng biển rơi vào tình cảnh quá tải, không còn kho lưu trữ, trong khi doanh nghiệp từ chối nhận, hàng hóa không xuất đi được, các cơ quan quản lý loay hoay tìm cách xử lý.

Để rơi vào tình trạng bị động nói trên, ông Nguyễn Tương cho biết có một phần trách nhiệm từ khâu thực hiện pháp lý.

Theo ông Tương, để kiểm soát hàng nhập khẩu phế liệu bảo đảm chặt chẽ, vấn đề cấp phép nhập khẩu phế liệu là khâu rất quan trọng. Trong đó, chống buôn lậu, chống gian lận thương mại là tinh thần luôn được đề cao hàng đầu. Bên cạnh đó, cúng phải tăng cường công tác quản lý, ngăn chặn tình trạng luồn lách, đi cửa sau, hoặc tình trạng nhập nhèm các mã hàng, gây khó khăn trong công tác quản lý.

Tiếp theo, khi phát hiện doanh nghiệp nhập lậu, nhập khẩu không rõ hóa đơn, chứng từ, không đúng hàng hóa, chủng loại phải xử lý rất nghiêm, có thể cấm doanh nghiệp không được nhập khẩu hoặc xử phạt hành chính rất nặng.

"Hiện nay Trung Quốc đã ban bố lệnh cấm nhập rác thải phế liệu, nguy cơ rác thải công nghệ sẽ tràn vào Việt Nam đang ở mức báo động đỏ. Nhất là khi ý thức doanh nghiệp chưa cao, nhiều doanh nghiệp còn vì lòng tham mà bất chấp chở rác về Việt Nam đổ, do đó, yêu cầu kiểm soát rác phế liệu cần phải thực hiện nghiêm ngặt hơn nữa", ông Tương nhấn mạnh.

Loading...

Tác giả bài viết: Lam Nguyên

Nguồn tin: Báo Đất Việt

 

Đọc nhiều