Hà Nội: Phát hiện nhiều nữ sinh chấp nhận làm gái bán dâm để có tiền đóng học phí và ăn chơi

Theo thống kê của Bộ Công an, số sinh viên nằm trong các đường dây mại dâm cũng có những em do nhà nghèo, đỗ đại học nhưng không đủ kinh phí để học tiếp sau năm đầu tiên, nên đành liều đưa chân vào chốn bán thân.
Loading...

Trường hợp của nữ sinh Hoàng Hồng Hạnh (21 tuổi -) bị công an quận Hai Bà Trưng bắt vì hành vi bán dâm có thể coi là một ví dụ điển hình. Xuất thân từ vùng quê nghèo của tỉnh Nam Định, Hạnh thi đỗ vào một trường ĐH ở thủ đô. Bao mơ ước đổi đời của cô gái trẻ và gia đình được cô gói ghém cẩn thận, mang theo lên Hà Nội để bắt đầu cuộc sống mới.

Nhà Hạnh nghèo lại đông anh em, bố mẹ chỉ có vài sào ruộng nên ăn còn không đủ. Để có tiền cho cô nhập học, bố mẹ cô đã chạy đôn chạy đáo vay mượn khắp nơi mới đủ. Nghĩ đến viễn cảnh khó khăn đang chờ đợi mình ở phía trước, khi mà chuyện học ĐH còn kéo dài tới 4 năm, Hạnh biết mình và cả gia đình sẽ phải cố gắng rất nhiều để có thể theo đuổi hết khóa học.

Vì thế, ngay từ khi lên Hà Nội học, Hạnh đã đặt ra cho mình một mục tiêu: Bên cạnh việc học tốt, Hạnh sẽ cố gắng kiếm việc làm thêm để trang trải chi phí cho những năm học ĐH mà không phải xin tiền bố mẹ.


Cô còn quá trẻ nhưng đã trượt chân rất sâu vào một khu vực “nhạy cảm” trong xã hội. Khu vực này có thể khiến cô dễ hư hỏng, và đánh mất cả tương lai của mình. (Ảnh minh họa)

Nghĩ là làm, sau khi ổn định việc học tập, Hạnh nghĩ ngay đến việc đi dạy gia sư. Nhưng trung tâm gia sư đòi phí khá cao (1/2 tháng lương đầu), lại phải đặt cọc 300 ngàn trước nên Hạnh “sun vòi”. Cô sinh viên nghèo mỗi tháng được bố mẹ cho 800 ngàn đồng và sống chung trong nhà trọ giá 600 ngàn với 3 người bạn không dám “mạo hiểm” với khoản tiền quá lớn này.

Được bạn bè mách nước, cô tìm đến các nhà hàng xin làm nhân viên phục vụ. Với vẻ ngoài cao ráo, gương mặt ngây thơ chưa nhuốm sự từng trải của cô gái thôn quê, Hạnh được nhận vào làm ở vị trí phục vụ ăn uống, trực tiếp tiếp xúc với khách hàng. Cô thu xếp thời gian làm từ đầu giờ chiều đến 11h đêm, sáng vẫn lên lớp đầy đủ. Nhưng Hạnh không ngờ rằng từ đây, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.


Công việc phục vụ ở nhà hàng ăn uống sang trọng, ngày ngày tiếp xúc với toàn người giàu có đã khiến Hạnh có cái nhìn khác về cuộc sống. Sự giàu sang mà các vị khách mang đến đã khiến cái suy nghĩ “kiếm được ít tiền trang trải học phí, sinh hoạt phí hàng tháng” của Hạnh bị lung lay dần dần.

Hạnh bắt đầu khao khát, mơ ước một ngày nào đó được đổi đời, được giàu sang như những vị khách mà cô từng gặp vẫn thường đến đây ăn uống, có tiền để đóng học phí và lo ăn uống mà không cần phải đau khổ kiếm tiền.

Không những mong muốn thay đổi cuộc đời riêng của mình, Hạnh còn khao khát thay đổi cuộc sống của cả gia đình – vốn đã chìm sâu trong nghèo đói từ thế hệ này sang thế hệ khác, mãi không ngóc đầu lên được.

Ước muốn của Hạnh như có thêm cơ hội để chắp cánh bay khi một ngày, trong lúc đang phục vụ một bàn ăn khoảng 10 người đàn ông sang trọng, trung niên, Hạnh được một trong số 10 người đó để ý. Anh ta hỏi han Hạnh, thậm chí không quên buông lời khen cho nhan sắc trẻ trung, tươi mới và trong sáng của cô thôn nữ.

Người đàn ông này tự xưng là làm trong lĩnh vực điện ảnh và nếu Hạnh thích thì có thể mời Hạnh tham gia thử một vai nhỏ trong bộ phim sắp tới, bởi “nhìn dung mạo, cốt cách của em rất hợp với vai diễn của anh”, người đàn ông giải thích.


Hạnh mới nghe đã đỏ dừ cả mặt. Tuy nhiên, cô không quên cho người đàn ông lạ mặt xin số điện thoại với ý nghĩ: “Biết đâu đây chính là điềm tốt để mình đổi vận?”.

Kể từ đó, Hạnh liên lạc thường xuyên với người đàn ông kia, được anh ta đưa đi đây đi đó bằng xe hơi, được tặng quần áo đẹp, được xúng xính đi ăn tiệc tối – những điều mà một cô gái mới 19 tuổi, chân ướt chân ráo từ quê lên Hà Nội đi học không bao giờ có thể nghĩ tới.

Người đàn ông không tiếc lời khen Hạnh và chẳng giấu giếm tình ý với cô gái trẻ. Sự từng trải và khéo léo của người đàn ông khiến Hạnh phải lòng anh ta lúc nào không hay. Từ đó, Hạnh xin nghỉ phục vụ ở nhà hàng, tách khỏi bạn để ra ngoài thuê nhà riêng, sống chủ yếu bằng “trợ cấp” của người tình.

Tuy bỗng dưng được hưởng thụ một cuộc sống “khá khẩm” ngoài mong đợi nhưng trong đầu cô gái thôn quê vẫn ý thức được rằng không được bỏ bê việc học, bởi cả gia đình đều hi vọng vào cô. Nghĩ thế, Hạnh bắt đầu tìm cách “tích cóp” tiền để đề phòng trong trường hợp người tình bỏ rơi thì cô vẫn còn khả năng đảm bảo học phí và sinh hoạt phí.

Người đàn ông từng trải chẳng tiếc cô cái gì. Nhưng điều lạ nhất là anh ta không đòi “quan hệ” với cô, cùng lắm chỉ ôm ấp, cầm tay là hết. Cô gái ngây thơ cũng băn khoăn, tò mò nhưng lại tự lý giải rằng có lẽ tình cảm chưa đến mức sâu đậm như thế. Song cô không ngờ đó là những ám hiệu nhằm che giấu một “âm mưu” thâm độc của hắn.

Loading...

Nguồn tin: Dân Trí